Suy Nghẫm

Khẩu nghiệp - nhiều người thường vô tình mắc phải.

Vàng bạc đầy nhà nhưng vẫn bị bỏ rơi: Bài học đắt giá về...

Trong cuộc sống nhiều người tin rằng mình luôn “nói thẳng nói thật”, “thuốc đắng giã tật sự thật mất lòng”, mà không biết...
Lắng nghe tuyệt phẩm ‘Khúc chôn hoa’ của Hồng Lâu Mộng, thấu hiểu nỗi đau của một kiếp nhân sinh

Lắng nghe tuyệt phẩm ‘Khúc chôn hoa’ của Hồng Lâu Mộng, thấu hiểu nỗi...

Nhắc đến Hồng lâu mộng, khán giả nhớ đến nàng Đại Ngọc mong manh như cánh hoa mai trong sương tuyết, giọt nước mắt...
Nếu chưa thể khoan dung trước những lỗi lầm của người khác và tha thứ cho họ, có lẽ đã đến lúc bạn nên đọc bài viết này. Đức Phật từ bi đã dành cho con người một báu vật cao quý, đáng giá nhất trên đời khi Ngài truyền dạy rằng: “Tài sản lớn nhất của đời người chính là lòng khoan dung”. Cổ nhân cũng từng khuyên con cháu: “Đấng trượng phu không thù mới đáng. Người quân tử không oán mới nên”, để chúng ta thêm thấm thía về lòng bao dung có sức lớn mạnh đến thế nào. Trong văn hóa truyền thống tự bao đời của người Á Đông, bao dung là một loại khí độ vô tư, thể hiện tấm lòng bao la rộng lớn. Đó cũng là một loại trí tuệ và cảnh giới của việc tu dưỡng đạo đức, bắt nguồn từ nội tâm “thiện lương, từ bi và nhân nghĩa” của con người. Lời dạy của bậc Thánh hiền Xưa kia, các bậc Thánh hiền rất coi trọng lòng bao dung. Rất nhiều ví dụ như vậy đã được lưu trong các tích cổ của Phật gia, Đạo gia và Nho gia. Lão Tử giảng rằng: “Khổng đức chi dung, duy đạo thị tùng“, ý là Đạo lớn bao nhiêu thì sức bao dung, chứa đựng bao trùm vạn vật của Đức cũng lớn bấy nhiêu. Lão Tử còn giảng: “Giang hải chi sở dĩ vi bách cốc vương giả, dĩ kỳ thiện hạ chi, thị dĩ năng vi bách cốc vương“. Đại ý là sông biển sở dĩ làm vua trăm hang suối chính vì khéo ở chỗ thấp, vì thế nên làm vua trăm hang suối. Lão Tử dạy làm người cần phải hạ mình khiêm cung. Ngài cho rằng nếu người bề trên khiêm cung sẽ làm cho lòng muôn dân quy tụ, cũng như sông biển vì ở chỗ thấp nên nước muôn khe đều đổ xuống. Khổng Tử nói: “Khoan tắc đắc chúng” với hàm ý rằng, nếu ta đối xử với mọi người bằng tấm lòng bao dung rộng lượng thì chắc chắn sẽ được quần chúng tín nhiệm, ủng hộ. Trong “Thượng thư”, Chu Thành Vương khuyên bảo quân rằng: “Hữu dung, đức nãi đại”, nếu ta có thể khoan dung với người thì đạo đức tu dưỡng mới có thể nâng cao lên được. Phật gia lại giảng rằng: “Nhất niệm cảnh chuyển“, một niệm khiến hoàn cảnh đổi thay. Trong tâm của con người thường tồn tại “ác niệm”, “thiện giải”, “bao dung”, nhưng chỉ có tấm lòng từ bi mới có khả năng bao dung vạn vật. Tấm lòng càng độ lượng bao nhiêu thì thế giới mà bạn có thể bao dung rộng lớn bấy nhiêu. Lão Tử dạy làm người cần phải hạ mình khiêm cung người bề trên khiêm cung sẽ làm cho lòng muôn dân quy tụ, cũng như sông biển vì ở chỗ thấp nên nước muôn khe đều đổ xuống. (Ảnh: dkn.tv) Bao dung là khiêm tốn, luôn tôn trọng ý kiến người khác Mỗi từng con người trên thế giới này đều là duy nhất và đặc biệt, có cá tính và quan điểm về thế giới quan, với vạn vật đều khác nhau. Các bậc Thánh hiền thời xưa rất tôn trọng quan điểm của người khác, trong mọi việc đều đặt lợi ích của người khác lên trước, vui vẻ chấp nhận ý kiến của họ, để lại những tấm gương sáng cho hậu thế. Thời Tây Chu, tiêu biểu cho tấm lòng trung quân, phò chúa, không sinh dị tâm chính là Chu Công khi phò tá Thành Vương. Ông là người tài đức, một lòng dốc sức cai quản đất nước nên có rất nhiều người đến nương nhờ nịnh hót. Đôi khi lúc gội đầu, ông cầm theo vài sợi tóc rụng đi gặp khách, có khi ăn cơm ông nhổ thức ăn trong miệng ra vừa tiếp đón khách, cách đối đãi có phần không “nể nang” ấy khiến những kẻ xu nịnh e dè, dần dần không còn đến quấy rầy nương nhờ ông nữa. Chu Công dùng tinh thần “ác phát thổ bộ” (nắm tóc rụng, nhổ cơm trong miệng ra) để đối đãi với những kẻ xu nịnh khiến cho thiên hạ đều hướng về, đem lòng kính phục sâu sắc. Chu Công dạy con trai Bá Cầm của mình rằng: “Thánh Vương để cho con trị nước Lỗ, con nhất định phải giữ đức hạnh, khiêm tốn, và tuân hành. Con nên biết Đạo lý của Trời truyền rằng, bất cứ ai kiêu ngạo, tự mãn sẽ phải chịu khó khăn, thiệt thòi, còn người khiêm nhường, thiện lương sẽ được nhiều lợi ích. Đạo lý của Đất cũng vậy, sẽ khiến cho những kẻ kiêu ngạo, tự mãn phải thay đổi, và giúp người khiêm tốn có cơ hội phát huy thuận lợi. Như nước chảy vào chỗ lõm sẽ tạo thành vũng nước đầy. Thế nhân không coi trọng kẻ kiêu ngạo tự mãn mà tôn trọng người khiêm nhường, thật thà“. Như vua Đường Thái Tông không những khiêm tốn nghe theo lời khuyên can, mà còn yêu cầu bề tôi chỉ ra chỗ sai của ngài và tiếp thu bằng một thái độ khiêm nhường, vui vẻ. Ngài bao dung Ngụy Trưng, một Gián nghị đại phu nổi tiếng và những người từng mạo phạm mình bằng những lần can gián thẳng thắn. Biết trọng dụng nhân tài, tuyên dương thiện ý của người khác, và tiếp thu những lời can gián của các đại thần, Đường Thái Tông thật sự là một bậc quân vương nhìn xa trong rộng, nên thời kỳ này xuất hiện một xã hội Đại Đường phồn vinh với nền văn hóa phát triển rực rỡ. Lịch sử gọi thời kỳ này là “Trịnh Quan chi trị” (Nền thịnh trị dưới thời Quan chi). Đường Thái Tông thật sự là một bậc quân vương nhìn xa trong rộng biết trọng dụng nhân tài, tuyên dương thiện ý của người khác, và tiếp thu những lời can gián của các đại thần. (Ảnh: dkn.tv) Bao dung là biết khoan thứ với người khác Bao dung còn là mở rộng tấm lòng, tha thứ những sai lầm của ai đó, là chấp nhận lỗi lầm người khác từng phạm phải. Nhưng không có nghĩa là không phân biệt đúng sai, mà là để cảm hóa họ, cho họ thêm cơ hội để sửa chữa, ăn năn. Đó là động lực lớn nhất để họ hối cải tìm con đường đi đúng đắn. Vào thời Chiến Quốc, sự bao dung nhẫn nhịn mà Lạn Tương Như của nước Triệu đối với Liêm Pha đã làm nên giai thoại lưu truyền trong nhân gian. Liêm Pha là một vị danh tướng của nước Triệu, đã từng lập rất nhiều công lao to lớn và được dân chúng tôn kính. Liêm Pha rất không phục, bất bình khi Lạn Tương Như được phong tước cao hơn mình và công khai thách thức Tương Như. Chính vì vậy mà Lạn Tương Như thường xuyên tránh mặt Liêm Pha, thậm chí ngay cả trong những buổi thiết triều. Điều này khiến nhiều người trong đoàn tùy tùng của ông tức giận, họ cho rằng ông nhu nhược và muốn rời bỏ ông. Lạn Tương Như biết chuyện bèn nói với họ: “Ta nghĩ rằng nước Tần hùng mạnh nhưng lại không đem binh đánh nước Triệu vì văn thần có ta, võ tướng có Liêm Pha. Nếu như hai hổ tranh đấu tất sẽ có một con bị thương, Tần quốc biết được sẽ nhân cơ hội này mà mang quân đến xâm lược. Quốc gia mất, nếu so với đắc thất của cá nhân ta thì còn quan trọng hơn nhiều, do đó ta không nhẫn không được”. Liêm Pha khi nghe được chuyện này thì vô cùng xấu hổ, nên tự cầm theo roi đến quỳ tạ tội trước Lạn Tương Như, nói rằng: “Ta thô lỗ, tấm lòng nhỏ hẹp, ánh mắt thiển cận, không nghĩ đến ngài có thể khoan dung ta đến bước này”. Lạn Tương Như vội vã nâng Liêm Pha đứng lên: “Không dám nhận. Chúng ta đều là trọng thần của quốc gia, cùng nhau đem sức lực phục vụ cho tổ quốc, lão tướng quân có thể lượng thứ cho ta đã quá đủ rồi, làm sao có thể để ngài quỳ trước ta được?“. Từ đó hai người trở thành đôi bạn tri kỷ, sống chết có nhau. Nước Triệu có hai tướng văn võ phò trợ nên vững mạnh, khiến nước Tần không dám lấn chiếm. Sự bao dung nhẫn nhịn mà Lạn Tương Như của nước Triệu đối với Liêm Pha đã làm nên giai thoại lưu truyền trong nhân gian. (Ảnh: shine.cn) Bao dung để cảm hóa người khác Bao dung cũng thể hiện ra một loại lượng thứ, là nghiêm khắc với bản thân nhưng khoan dung với người khác. Giống như Dương Chứ của nhà Minh một đêm nằm mơ, thấy mình đang đi dạo trong một khu vườn, thuận tay hái hai quả mận trên cây xuống ăn. Sau khi tỉnh mộng, ông tự vấn bản thân: “Là ta không phân biệt rõ đạo nghĩa và tư lợi, nên trong mộng mới nhìn thấy bản thân đi trộm quả trong vườn của nhà người khác“. Từ đó ông càng thêm nghiêm khắc, tu thân dưỡng tính. Một người hàng xóm mỗi khi trời mưa đều cho nước đọng trong sân nhà họ chảy qua sân nhà Dương Chứ, không ngờ ông lại nói: “Có nhiều ngày trời đẹp hơn trời mưa“. Người hàng xóm biết được đã thấu hiểu và cảm động trước sự nhẫn nhịn của ông. Lúc Dương Chứ nhậm chức Lễ Bộ Thượng Thư, có một lần vườn nhà ông bị hàng xóm lấn ép ba thước. Vì việc này mà người nhà ông cùng hàng xóm tranh chấp, hy vọng Dương Chứ ra can thiệp lấy lại công đạo. Nhưng Dương Chứ chỉ cười, rồi viết một phong thư trả lời: “Dư địa vô đa mạc giác lượng. Nhất điều phân thành lưỡng gia tường. Phổ thiên chi hạ giai vương thổ. Tái nhượng tam xích hựu hà phương“. (Đất đai dưới trời đất này không phải của riêng mà đều là của vương tử, cho nên nhường cho hàng xóm ba thước cũng không có vấn đề gì). Sự nhường nhịn, khí độ và khiêm tốn của Dương Chứ đã cảm hóa được người hàng xóm, họ không những không tranh giành đất nữa mà ngược lại còn chủ động nhường ba thước, trở thành giai thoại “Lục Xích Hạng” được lưu truyền cho đến ngày hôm nay. Bao dung là sức mạnh của cái thiện Cổ ngữ có câu “Hậu đức tái vật“, bởi vì “đức” là vô tư, đáng tin cậy, bao trùm vạn vật. “Đức” càng nhiều, càng dày thì sức chịu đựng càng cao và lòng bao dung càng rộng lớn. Như nhà triết học Pháp Voltaire (1694-1778) từng nhận định: “Sự khoan dung là vị thuốc duy nhất để chữa những lỗi lầm đang làm bại hoại con người trong khắp vũ trụ”. Từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, lòng bao dung độ lượng chính là báu vật xuyên suốt mọi mối quan hệ giữa con người. Nhờ nó, ta trở nên giàu có hơn về sự bình yên trong tâm hồn. Nhờ nó, ta biết được sự vị tha vĩ đại như thế nào. Lòng khoan dung tắm táp cho tâm hồn ta khỏi những toan tính, đố kỵ, hẹp hòi, bồi dưỡng thêm đức cao thượng. Lòng khoan dung tắm táp cho tâm hồn ta khỏi những toan tính, đố kỵ, hẹp hòi, bồi dưỡng thêm đức cao thượng. (Ảnh: bastillepost.com) Vì vậy, những người có đạo đức cao thượng sẽ không coi trọng lợi ích, biết cho đi mà không cần nhận lại, luôn yêu thương và sẵn lòng bao dung. Đó là cội nguồn của hạnh phúc. Như tấm lòng bao dung đức độ của vị cha xứ trao cho kẻ vô gia cư Jean Valjean một cơ hội đổi thay số phận, tìm lại được bản ngã của mình. Con người khốn khổ, hiền lành ấy trong cơn đói cồn cào đã nỡ lấy cắp một chiếc bánh mỳ và phải trả giá cho 19 năm tự do. Để khi ra tù, Jean Valjean đã trở thành một con người căm hận cuộc đời. Tuy nhiên vị cha xứ đã cưu mang Jean Valjean bất chấp lời cảnh báo của mọi người nên tránh xa “tù nhân nguy hiểm”, cũng như không màng tới sự bội ân của Jean Valjean, mà tha thứ tiếp cho anh ta. Cho đến khi Jean Valjean hỏi vì sao vị cha xứ lại cư xử như vậy, câu trả lời đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh ta, khiến Jean Valjean đã dành toàn bộ cuộc đời còn lại của mình làm bao điều thiện, giúp đỡ những phận người nghèo khổ, cơ cực. Vị cha xứ trả lời rằng: “Ta mua cho con niềm tin vào Chúa. Ta chuộc lại cho con sự hận thù, căm ghét cuộc sống”. Lòng bao dung rộng lớn ấy đã đánh thức, dẫn lối người khác cùng hành thiện. Theo Đại Kỷ Nguyên Tiếng Trung Khải Phong biên dịch

Biển lớn vì thu nạp nước trăm sông, người cao thượng khoan dung ngay...

Nếu chưa thể khoan dung trước những lỗi lầm của người khác và tha thứ cho họ, có lẽ đã đến lúc bạn nên...
Người có tu dưỡng thì luôn sửa mình chứ không tùy ý phê bình kẻ khác

Người có tu dưỡng thì luôn sửa mình chứ không tùy ý phê bình...

Trong cuộc sống, chúng ta nhất định sẽ có lúc nhìn người khác không thuận mắt, nhưng lại rất ít khi suy nghĩ rằng:...
Khổng Tử dạy 9 điểm dễ dàng nhìn ra quân tử và tiểu nhân

Khổng Tử dạy 9 điểm dễ dàng nhìn ra quân tử và tiểu nhân

Trong “Luận ngữ”, Khổng Tử viết rằng “đức hạnh” là sự khác biệt lớn nhất giữa người quân tử và kẻ tiểu nhân. Từ xưa đến...
Từ xưa đến nay, cổ nhân thường dạy, đối với “kẻ tiểu nhân” thì nên tránh xa và học làm người quân tử. Vậy làm thế nào để biết được đâu là “kẻ tiểu nhân”? Hãy dựa vào 4 điểm khác biệt của họ với “người quân tử” dưới đây. Thế nào là người quân tử? Miêu tả về phong thái của người quân tử, trong “Luận ngữ”, Khổng Tử viết: “Vọng chi nghiễm nhiên, tức chi dã ôn, thính kỳ ngôn dã lệ.” Ý nói trông xa thấy trang nghiêm, đến gần thấy ôn hòa, nghe lời nói thấy trang trọng nghiêm túc. Về cách làm việc của người quân tử, Mạnh Tử viết, người quân tử gặp người có quyền thế thì không xu nịnh, gặp người mạnh thì không sợ, gặp người yếu hơn mình thì không bắt nạt, tôn kính người lớn tuổi, che chở người nhỏ tuổi. Họ nghiêm túc đứng đắn, khoan dung, bác ái, quang minh và cả đời luôn chú trọng tu dưỡng phẩm chất đạo đức. Còn kẻ tiểu nhân thì hoàn toàn trái ngược lại. Khái quát lại, nhân cách của người quân tử thể hiện trên 4 điểm: “3 hổ thẹn”, “3 không”, “3 lo” và “3 sợ”. 4 điểm này chính là tiêu chuẩn của người quân tử, đồng thời cũng là 4 điểm khác biệt giữa người quân tử và kẻ tiểu nhân. 1. Người quân tử nói chuyện có “3 hổ thẹn” Khổng Tử nói: “Thị vu quân tử hữu tam khiên: Ngôn vị cập chi nhi ngôn vị chi táo, ngôn cập chi nhi bất ngôn vị chi ẩn, vị kiến nhan sắc nhi ngôn vị chi cổ”.Ý nói, khi nói chuyện với người quân tử dễ phạm phải 3 khuyết điểm: Chưa đến lượt nói mà đã nói là “nôn nóng, hấp tấp”. Đến lúc nói mà lại không nói là “che giấu, lấp liếm”. Chưa nhìn thấy sắc mặt người nghe mà đã nói, là “mù quáng”. Người chưa đến lượt đã nói là biểu hiện của người nóng vội, nóng lòng muốn thể hiện mình, sợ bị người khác xem thường, hoàn toàn là biểu hiện của người nông cạn và xốc nổi. Ngoài ra, hành vi này cũng rất thất lễ, nói lên rằng người này không được giáo dưỡng. Đến lượt nói mà lại không nói là một biểu hiện khác của cực đoan, không chỉ là hành vi thất lễ mà trong lòng còn nhất định có chỗ che giấu, cho nên dối trá. Có một số người không nói là do ngượng ngùng, e ngại, điều này cũng không nên bởi vì người quân tử là quang minh chính đại. Nếu là điều quang minh, chân chính thì có gì là không dám nói? Nghiêm trọng nhất là chưa nhìn thấy sắc mặt người nghe đã nói. Có những điều liên quan đến việc riêng tư của người khác, chạm vào nỗi đau của người khác, phạm vào điều kiêng kỵ của người khác mà lại không để ý cứ tùy tiện nói ra. Điều này không chỉ là thất lễ, nông cạn, không có giáo dưỡng mà còn có quan hệ trực tiếp đến vấn đề phẩm cách. Bởi vì người không để ý nét mặt người khác mà tùy tiện nói là người chỉ để ý đến sự sảng khoái vui vẻ của bản thân mình, không để ý đến cảm nhận của người khác, làm tổn thương người khác. Đương nhiên cũng có người là do tính cách ngay thẳng, bộc trực mà hành xử như vậy. Nhưng xúc phạm người khác là vô tâm và cách ngay thẳng như vậy cũng không phải là hành vi của người quân tử. 2. Người quân tử làm việc có “3 không” “Quân tử bất vọng động, động tất hữu đạo”. Người quân tử không hành động mù quáng, làm bừa. Họ làm gì cũng đều có đạo lý. Người quân tử chân chính đối với bản thân vô cùng nghiêm khắc, đây là một loại “tự giới luật” bản thân. “Không làm xằng làm bậy” chính là không tùy tiện, trong tâm họ luôn có nguyên tắc và đường giới hạn của mình. Đây được gọi là phẩm đức, phẩm đức này cũng chính là đạo trong lòng người quân tử. Kẻ tiểu nhân tính toán cái gì, làm cái gì cũng tùy tiện, không bao giờ biết đến phẩm đức và nguyên tắc, giới hạn. “Quân tử bất cẩu cầu, cầu tất hữu nghĩa”. Người quân tử không mưu cầu tùy tiện, mưu cầu điều gì cũng đều nghĩa. Người quân tử biết biết rõ về nghĩa, kẻ tiểu nhân hiểu rõ về lợi. Người quân tử coi trọng tiền tài của cải nhưng nhận phải đúng đạo lý. Người quân tử làm việc gì thì đầu tiên cũng cân nhắc đến đạo nghĩa. Điều hợp với đạo nghĩa, có thể nhận thì sẽ nhận, còn không hợp đạo nghĩa thì không liếc mắt nhìn qua. Điều này cũng là thể hiện của tấm lòng độ lượng, phóng khoáng, thứ không phải của mình thì nhất định không truy cầu. Vì thế mà trong tâm người quân tử luôn rộng rãi, khoáng đạt, quang minh lỗi lạc. Kẻ tiểu nhân coi trọng lợi ích, của cải tiền bạc, chỉ cần có thể đạt được lợi ích họ sẵn sàng đổi tất cả. “Quân tử bất hư hành, hành tất hữu chính”.Mỗi lời nói, cử động của người quân tử đều sẽ không tùy tiện, phàm là làm việc gì cũng đặt mình vào hoàn cảnh người khác để cân nhắc 3 điều: Việc này có chính đáng không? Có tổn hại đến lợi ích của người khác không? Có xúc phạm đến người khác không? Nghĩ thông suốt 3 điều này, họ mới bắt đầu làm. 3. Người quân tử tu thân có “3 lo” Trong “Lễ ký” viết: “Quân tử hữu tam hoạn: Vị chi văn, hoạn phất đắc văn dã; ký văn chi, hoạn phất đắc học dã; ký học chi, hoạn phất năng hành dã.”Ý nói, người quân tử có “3 lo lắng”: Những kiến thức và đạo lý mà bản thân chưa được nghe qua, thì lo lắng không thể nghe thấy. Đã nghe thấy rồi thì lo lắng không thể học được. Đã học được rồi lại lo lắng không thể làm được. “Không nghe thấy, không học được, không làm được” là “3 lo lắng” của người quân tử. Người quân tử luôn lo lắng trong lòng rằng, còn bao nhiêu đạo lý mà mình chưa nghe thấy, chưa học được và làm được. Vì vậy, khi được người khác khen ngợi, họ vẫn thấy hổ thẹn và khiêm tốn, đây thực sự là thành tâm phát ra chứ không phải họ cố tình tạo ra. Cũng chính bởi vậy nên họ mới luôn mong muốn tu dưỡng hơn nữa. Kẻ tiểu nhân thì hoàn toàn ngược lại. 4. Người quân tử lập đức có “3 sợ” Trong “luận ngữ”, Khổng Tử viết:“Quân tử hữu tam úy: Úy thiên mệnh, úy đại nhân, úy thánh nhân chi ngôn.”Ý nói rằng, người quân tử kính sợ luật lệ của trời đất, kính nể lời nói của người đức cao vọng trọng và bậc thánh nhân. Đằng sau sự “kính nể, sợ” này là tâm thái khiêm tốn, nhún nhường. Người quân tử luôn cố gắng hành theo chuẩn tắc của trời đất, noi theo và học tập nhân cách của người đức cao vọng trọng, bậc thánh nhân. Chính vì biết “kính sợ” nên người quân tử luôn cố gắng tu dưỡng và phát triển bản thân để đạt đến cảnh giới cao hơn. Nói về kẻ tiểu nhân, Khổng Tử viết: “Tiểu nhân bất tri thiên mệnh nhi bất úy dã, hiệp đại nhân, vũ thánh nhân chi ngôn.”Tiểu nhân không biết mệnh trời nên không sợ, khinh mạn bậc đại nhân, coi thường lời nói của thánh nhân. Kẻ tiểu nhân mặc dù tri thức hạn hẹp nhưng lại cho mình là tài giỏi hơn người, chỉ trích lời nói của bậc thánh hiền. Người xưa dạy: Trong cuộc sống, phải học được “rời xa” tiểu nhân, tận lực làm người quân tử. Theo Secretchina Mai Trà biên dịch

4 điểm khác biệt giữa người quân tử và kẻ tiểu nhân

Từ xưa đến nay, cổ nhân thường dạy, đối với “kẻ tiểu nhân” thì nên tránh xa và học làm người quân tử. Vậy làm...

Người có khí chất cao quý hay không, chỉ cần nhìn vào 6 điểm...

Ai cũng muốn được cao quý trong đời, được nể trọng. Nhưng ít người biết rằng tiền bạc không làm nên người cao quý,...
trần vòm thạch cao cổ điển

Anh Mù Tự Phụ

Có một người kia sinh ra là đã bị mù. Sống trong một gian phòng, nhưng bởi anh không thấy gì cả, nên anh phủ...
trần vòm thạch cao cổ điển

Kiếp người là chuyến hành trình, gặp gỡ nhau nên cảm kích

Khi tàu về đích, trăm người đi trăm hướng, cuộc gặp gỡ bất chợt, thoáng qua âu cũng là duyên phận. Không ai là vô...

Người bạn gặp đều là người nên gặp, chuyện xảy ra trong đời, đều...

Không kể là bạn gặp ai, họ đều là những người cần xuất hiện trong đời bạn. Không kể xảy ra chuyện gì, đó...